Ngốc tử vương phi: Chương 3

Chương 3
Hắn không xứng

Edit: Du Hồ Nhã Linh

Beta: Du Hồ Nhã Linh

 Bạch Tâm Nhị bảo Tuyết Thiền hầu hạ nàng rửa đi vẻ mặt đầy son phấn, thay cho  hỉ phục, hỉ phục của nàng, chỉ vì chân chính nam tử nàng yêu mà mặc, ___Tĩnh vương, hắn không xứng!

Lúc này nàng đã muốn đổi một bộ  y phục màu trắng như tuyết được làm từ thiền ti. Thật phù hợp với thời tiết tháng 3, bộ y phục này có vẻ tươi mát thoát tục, xinh đẹp bức người, vẻ mặt tao nhã cao quý, nàng nhìn xem Tuyết Thiền Giangs Hồng bên người nàng đều choáng váng.

Như thế nào trước kia các nàng không biết là quận chúa xinh đẹp như vậy, có lẽ trước kia ánh mắt của quận chúa cứ ngơ ngác nên làm cho người ta nhìn không ra gì mỹ cảm. Hóa ra nàng có một đôi mắt đen linh động, trong mắt nàng dường như giống trân châu đen sáng rọi chói váng,  hấp dẫn đến động lòng người.

Chỉ sợ nàng như vậy ngay cả đệ nhất mĩ nhân Kinh thành Bạch Tâm Nhu cũng không bằng quận chúa xinh đẹp như vậy.

Quyết định ý kiến hay, Bạch Tâm Nhị lạnh lùng chăm chú nhìn phía trước, vết thương ở  chân đau đớn do Lan Lạc Tô đá ra máu, nàng kiếp trước ở Hắc Bang đi lăn lộn nhiều như vậy năm, nàng lại là TaeKwonDo đai đen cao thủ, chịu quá nhiểu vết thương, vết thương nhỏ ấy với nàng thật không là gì?

Để cho Tuyết Thiền tùy ý băng bó vết thương, nàng liền theo hai người rời khỏi tân phòng. Làm hai gả lái xe rồi tới rồi nha hoàn quá cả kinh sợ hãi, hai người lo lắng kêu một tiếng sợ hãu, lập tức quỳ  xuống trên mặt đất, cầu xin tha thứ nói:“Quận chúa tha mạng, quận chúa tha mạng, chuyện không liên quan đến chúng nô tỳ, quận chúa muốn tìm thì hãy đi tìm Bạch Tam tiểu thư, đừng tìm chúng nô tỳ.”

Bạch Tâm Nhị hừ lạnh một tiếng, nguyên lai này đó tiểu nha đầu đem nàng làm cô hồn dã quỷ. Nghĩ đến đây, nàng hơi hơi nhíu mày, cố ý lộ ra một bộ mặt dữ tợn biểu tình, cắn răng hướng bọn nha hoàn quát:“Ta chính là các ngươi hại chết , mau đưa ta đến chỗ Tĩnh Vương, nếu không mỗi ngày ta ở cạnh bên người các ngươi ám ảnh, còn muốn lấy tâm các người, đền tội cho ta!”

Dọa như vậy, bọn nha đầu nguyên bản sẽ tin truyền thuyết quỷ thần lại sợ tới mức liên tục dập đầu:“Cầu quận chúa tha mạng, Vương gia cùng Bạch  Tam tiểu thư ngay ở tại Hoa Sen Trì, người muốn tìm hãy tìm bọn họ đi thôi.”

Tuyết Thiền nhịn không được cười lạnh một tiếng, đến lúc liên quan đến cái chết của mình, bọn nha đầu này ngay cả chính tung tin của chủ nhân mình cũng khai ra , xem ra các nàng cũng phải là người trung thành.

“Chờ ta tìm Vương gia báo thù, lại sẽ đến tìm các ngươi tính toán mọi chuyện.” Bạch Tâm Nhị hừ lạnh một tiếng, nhắc váy  liền hướng phương hướng đến Hoa Sen Trì mà đi.

Vừa đi, nàng một bên phân phó Tuyết Thiền bảo Giáng Hồng đến Ngô quản gia đi tìm của hồi môn, Ngô Quản Gia là người giữ toàn bộ đồ cưới, đồ cưới để nàng tiến vương phủ đều bị Ngô quản gia kiểm soát.

Này đó đồ cưới, tất cả đều là của ngốc quận chúa , nàng nhất định phải giúp nàng hoàn toàn mang đồ cưới chỉnh chỉnh mang về Bạch phủ, nàng không thể mất đi tôn nghiêm cùng tài vật cá nhân.

Ánh mắt Tuyết Thiền vẫn trừng thật to , khi nào thì quận chúa thông hiểu đến dọa người như vậy. Nghĩ vậy, nàng có chút run run giương mắt hỏi:“Quận…… Chúa, ngươi thật sao không muốn dây dưa Vương gia ?”

Nếu thật sự là như vậy, vậy thì thật tốt quá, quận chúa tuy rằng đôi lúc ngây người nhưng cũng không phải là người điên. Bình thường cũng luôn luôn im lặng. Nếu không đi dây dưa với Vương gia, khẳng định sẽ sống rất tốt.

Hai tròng mắt đen thui của Bạch Tâm Nhị thản nhiên nhìn về đám mây đen phía xa, trên mặt lộ ra một nụ cười nhẹ, làm cho người ta cảm giác vân đạm phong không quan tâm điều gì khác như mây trôi gió thổi(vân đạm phong khinh), như cây phong vào mùa xuân.

Nàng hít sâu một hơi, cảm thấy hết thảy việc thế tục đều là mây khói qua đi, không tất yếu để ý như vậy, nhân tiện nói:“Trước kia có lẽ là vì quá mức thích hắn, cho nên ta mới ngơ ngác , nay ta không thích hắn, cũng sẽ không ngây người. Ta thích hắn thì hắn chính là trời, ta không thương hắn, hắn chẳng là cái gì.”

Nàng tuy là Hắc Bang lão đại, làm việc cũng thập phần tàn nhẫn. Nhưng cũng có khi, tính tình của nàng có chút dịu dàng  ôn hòa với đệ tử. Rất ít có người coi thường  nàng trở thành Hắc Bang lão đại, mọi người là có hai mặt tính cách , nàng cũng không ngoại lệ.

Gặp quận chúa vẻ mặt lạnh nhạt, Tuyết Thiền cảm giác đột nhiên nàng thấy thực vui vẻ, quận chúa có thể buông hết thảy, trở nên rộng rãi, đây thật là tốt, bất quá……

“Quận chúa tuy rằng không thương Tĩnh vương gia, nhưng là…… trong tương lai chỉ sợ không thể tái giá được chỗ tốt. Mặc cho dù là ai cũng sẽ không thú nữ tử bị hưu. Tuy rằng quận chúa là trưởng nữ thân phận lại cao quý, nhưng các  vương tôn gia tộc không có khả năng ….. thú một nữ tử bị hưu làm vợ. Nàng chỉ sợ, sợ lão Vương gia đem quận chúa gả cho người khác làm làm vợ kế, hoặc là làm thiếp.”

Lời nói của Tuyết Thiền không phải giải dối nàng nói là lời nói thật. Thời đại này, nữ tử danh tiết lớn được người đời kính trọng, quận chúa nay bị hưu, tương lai thực không có khả năng gả đi.

Bạch Tâm Nhị hơi hơi nhíu mi, nâng mâu nói:“Chẳng lẽ nữ tử phải lập gia đình?”
Nói tới đây, miệng nàng buông một câu lạnh lùng, bên miệng tạo chút giọng mỉa mai, âm thanh lạnh lùng nói:“Không thể hưu thê, có thể cùng cách.(cả hai người cùng bỏ chắc)”

Vừa nói, nàng hướng Hoa Sen Trì mà đi đến

Ở phía sau lúc này Tuyết Thiền mới bừng tỉnh ngộ, nguyên lai quận chúa thật sự đã nghĩ ra cách. Chỉ sợ trước quá yêu Tĩnh vương gia chỉ là ngụy trang , nàng còn muốn lập ra biện pháp cùng cách, chỉ sợ Tĩnh vương vì mặt mũi mà không chịu.

Bạch Tâm Nhị khẽ nâng váy cư, hai mắt nhìn thẳng phía trước, lạnh lùng nhìn hai người đang ở  trước Hoa Sen Trì dựa sát vào nhau. Trời nắng to, đứng cạnh Hoa Sen Trì, bọn họ thật đúng là quá lãng mạn.(Hai đứa này bị điên tỷ à *cười nhăn răng*)

Đáng tiếc, khi Tĩnh vương hắn đoạt hồi môn của Bạch Tâm Nhị làm thương tự tôn của nàng. Nàng sẽ đòi lại đến hết, đừng có trách nàng phá hoại sự việc.

Tuy nàng là nữ cường người hiện đại nhưng nàng cũng biết  lễ pháp cổ đại,“Cùng cách” cùng “Hưu thê” tuy cùng 1 dạng nhưng lại bất đồng về khái niềm  nữ tử bị hưu là hạ đường thê(thê cũ), từ nay về sau không thể ngóc đầu dậy, so với nô tỳ còn không bằng.

Cùng cách lại có thể chính đại quang minh hưu phu gia, có lẽ còn có ngày tốt lành, so với nữ tử bị hưu có tôn nghiêm, có địa vị.

Sắc mặt Bạch Tâm Nhu quay đầu liền nhìn đến hai người nữ tử đang tiên đến,  hoàn hảo không có tổn hao gì, Bạch Tâm Nhị vẻ mặt châm chọc làm nàng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, dựa vào Lan Lạc Tô nói:“Vương gia, ngươi xem…… nàng là người hay là quỷ.”

Thấy nữ tử trong lòng mình run lên, lúc này Lan Lạc Tô  đau lòng ôm chặt nàng, nâng mâu hướng Bạch Tâm Nhị nhìn lại, lạnh lùng nói:“Đương nhiên là nàng không chết, bổn vương biết nàng sẽ không  dễ dàng chết đi như vậy. Không thể nghĩ được chỉ vì ngôi vị Vương Phi nàng có thể giả chết? Giả thần giả quỷ, không phải là muốn bổn vương lưu lại nàng?”

Lan Lạc Tô nói xong, ánh mắt nâng cao cao, tức giận, nhìn bộ dáng của Bạch Tâm Nhị.

Bạch Tâm Nhị thản nhiên nhìn  hai người liếc mắt một cái, cổ còn có chỗ người thắt cổ lưu lại vết hồng, không nghĩ tới này hai người  vô tình như vậy. Ngay cả trước khi nàng tìm chết bọn họ cũng không để vào mắt, còn ra vẻ mặt ngạo mạn như vậy. Nam nhân như vây thật không đáng nói chuyện.

Bất quá, hiện tại không phải cùng hắn đấu khẩu, dù sao tại đây khinh công cùng võ công cổ đại, nàng lại là nữ tử công phu như mèo, căn bản không thể cùng hơn một ngàn cấm quân của Tĩnh vương chống lại.

Địch nhân quá cường đại, nàng ở trong lòng vỗ nhẹ nhẹ ngực, nhất định phải trấn định, trăm ngàn lần cũng không thể khẩn trương, nhất định phải trụ vững!

Nghĩ đến đây, nàng lạnh lùng nâng mâu, trong mắt hoa quang thoáng hiện, hướng nam tử khí thế trước mắt, nói:“Tĩnh vương, ngươi không quyền lợi hưu ta.”

Bạch Tâm Nhu vừa nghe, trong lòng hừ lạnh một tiếng, quả nhiên không biết xấu hổ, dám muốn ở lại trong Tĩnh vương phủ, Diêm vương như thế nào lại không thu nàng?

Lan Lạc Tô trước mặt thấy nữ tử vẻ mặt thanh minh, mi thanh khả tú, đột nhiên thấy quả là không giống trước kia ngốc tử ngây dại. Nàng cho hắn một loại cảm giác không rõ ràng, nhưng việc quan trọng nhất nàng thế nàocó thể ở trước mặt hắn đầy đủ nói ra một câu, nói lưu loát thập phần hữu lực

Lời này ngốc tử trước kia có thể nói ra?

Nghĩ vậy, Lan Lạc Tô lạnh lùng nhíu mày, đứng khoanh tay, cất cao giọng nói:“Bổn vương vì sao không thể hưu ngươi, bổn vương trong lòng chỉ có Tâm Nhu, nếu ngươi thức thời, mang theo nha hoàn của ngươi rời đi vương phủ, hưu ngươi, là bổn vuonwg cuối cùng lời nói.”

Tiếng nói vừa dứt, phía sau Tuyết Thiền, Giáng Hồng hai người đều sợ tới mức cái trán đổ mồ hôi, ai chẳng biết nói Tĩnh vương võ công cực cao, vừa rồi mới đá quận chúa một cước, các nàng thực sợ hắn đem quận chúa giết đi.

°o.O Phản hồi nào ^-^ my love O.o°

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s